0

Sách 1. Em phải đến Harvard học kinh tế

Tuần này mẹ đã đọc xong cuốn Em phải đến Harvard học kinh tế nói về cách nuôi dậy con của một bà mẹ có con được nhận vào trường Harvard. Túm lại là, một đứa trẻ tố chất bình thường nhưng nếu có phương pháp giáo dục đúng cách đều có thể trở thành người thành đạt, xuất chúng.

Mẹ ấn tượng nhất với bạn trẻ trong cuốn sách là khả năng biểu đạt của bạn ấy từ nói tới viết và khả năng này được rèn luyện từ bé bằng cách kể chuyện, viết nhật ký, đọc sách và viết bình luận sách. Baby ít nữa sẽ phải cố gắng rèn luyện được khả năng biểu đạt của bạn nhé.

Giáo dục trẻ con phải bắt đầu từ sớm, vì độ tuổi 0-3 tuổi là lúc não phát triển nhất, nếu để mất thời gian này thì về sau có cố gắng tới đâu cũng chỉ có thể lấy lại phần nào khả năng. Ngay từ khi mới sinh ra tới 3 tuổi:

  • ăn uống đều đặn, đúng giờ, không ăn vặt cũng cần có thời gian cố định vì cần dạ dày được nghỉ ngơi. Nêu chỉ để trẻ tập trung sức lực vào việc tiêu hoá thì não sẽ không phát triển hoàn hảo.
  • cần ngủ đủ, ngủ ngon mỗi ngày
  • Hằng ngày tắm rửa, xoa bóp chân tay và tập thể dục cho bé để bé có thể phát triển xúc giác. Có thể luyện tập nắm ngón tay vì trẻ sơ sinh có phản xạ cầm nắm.
  • Kích thích thính giác: khi  bé dậy, trước khi ăn có thể lắc súc sắc, di chuyển súc sắc để thu hút sự chú ý.
  • Khi bé có thể ngỏng đầu dậy, để tay dưới bàn chân giúp bé tập bò. Khi trẻ bò cơ bắp phát triển, có thể nhìn được mọi vật và tăng thêm cơ hội cho các kích thích khác, thúc đẩy não phát triển. Xem bảng kiểm tra trí năng trẻ nhỏ Denver.
  • Luyện phản ứng cho trẻ một cách chủ động, tích cực trước các hành động, sự việc xung quanh. Vd dạy trẻ bảo thơm thì sẽ thơm.
  • Dạy từ vựng từ 15 ngày tuổi theo ý tưởng của Ibuka Masaru: vd khi bé nắm tay thì nhắc đi nhắc lại từ “ngón tay”, thấy bé dõi mắt về phía vật gì thì sẽ gọi tên vật đó, trước khi làm gì cũng nói hành động mình sắp làm. Không dùng từ tượng thanh như gâu gâu meo meo mà dạy từ chó, mèo…
  • Cho trẻ đi dạo, cho xem, sờ, gọi tên cho trẻ nghe những vật, cây cối xung quanh, chào hỏi moi người, bắt tay, cám ơn. Luyện cho trẻ không chỉ ghi nhớ, bắt chước mà con có phân tích lý giải, vd quần áo của ai…
  • luyện tính kiên trì, bền bỉ bằng cách cho trẻ tập bò lấy đồ vật, lúc đầu có thể phải đảy chân và khích lệ, tuyệt đối không để trẻ bỏ cuộc. Khi trẻ làm được thì vỗ tay, ôm hôn. Tiếp theo di chuyển đồ vật tới chỗ xa hơn và lại cổ vũ bé làm tiếp.
  • Quy định rõ phạm vi được phép và không được phép, có thể và không thể và yêu cầu trẻ tôn trọng quy định kèm theo chế độ thưởng phạt
  • Dạy trẻ hát, đọc thơ, nghe nhạc, đọc sách, làm những việc cá nhận mặc quần áo, cài cúc, đi giầy …

Từ 3-6 tuổi:

  • cho trẻ nghe kể chuyện, hướng dẫn trẻ kể vắn tắt lại chuyện, kể chuyện theo tranh. Có thể thu âm lại câu chuyện cho trẻ nghe, tăng cường vốn từ vựng,học mẫu câu.
  • giảng giải về mọi vật hiện tượng xung quanh trẻ, dạy trẻ giữ an toàn khi ra ngoài đường, sang đường, không nói chuyện với người lạ
  • luyên thói quen tốt là không hiểu thì phải hỏi ngay.
  • Bồi dưỡng khả năng: phản ứng nhanh chóng trước sai bảo của người lớn, khả năng song ngữ, khả năng phân biệt đúng sai (qua kể chuyện), dạy bé về tậm quan trọng của phương pháp để giải quyết vấn đề, biết cách yêu thương bố mẹ và nghĩ cho người khác
  • Buổi tối trước khi đi ngủ khi bé tính táo nhất cần tận dụng để dạy bé chữ, đầu tiên là nhận mặt chữ sau là viết chữ,
  • Luyện nói năng và đếm số nhanh. Tập đếm số và làm toán mọi nơi mọi lúc.
  • Luyện thói quen chăm chỉ: làm việc vặt từ bé
  • Bồi dưỡng kỹ năng giao tiếp với mọi người xung quanh, trò chuyện với trẻ, trẻ về kể tin tức trong ngày để tăng khả năng biểu đạt, có thói quen giao lưu với người lớn. Càng nhiều bạn khả năng giao tiếp càng tốt.

Tiểu học:

  • Kể về các tấm gương, nhân vật xuất chúng để trẻ khâm phục, cố gắng, coi trọng việc học hành, cống hiến, có mục tiêu phấn đấu rõ ràng. Luôn hỏi han trẻ về tình hình học tập hàng ngày để trẻ nhận thấy tầm quan trọng của học tập.
  • Dạy trẻ từ thất bại có thể tạo được những thành công, không quá hiếu thắng.
  • Dạy trẻ khả năng thích ứng với các quan hệ xã hội và hoàn cảnh vật chất.
  • Ren luyện thói quen học tập, làm bài độc lập: 1) thói quen tôn trọng thời gian học tập, phải hết sức tập trung, không được làm các công việc khác, 2) nghỉ ngơi tích cực: học 20ph có thể nghỉ 5ph bằng cách rời bàn học, làm một vài động tác thể dục nhẹ nhàng, không nên nằm hay ngồi ỳ một chỗ, 3) làm bài độc lập: trẻ phải hiểu việc học là của con 4) sử dụng sách tham khảo: gặp từ mới trẻ phải tra từ điển, có thể “nói lại” cho cha mẹ nghe để khắc sâu vào trí nhớ, 5) nhìn thẳng vào sai lầm: biện pháp: không dùng bút xoá, tẩy mà dùng bút khác màu khoanh tròn lại để tự nhắc nhở, có cuốn sổ sửa sai chuyên ghi lại các lỗi thường gặp bằng cách đối chiếu đúng sai, 6) thói quen bảo vệ đôi mắt: giải thích nguyên nhân và tác hại của việc cần thị
  • Mỗi ngày đều phải viết nhật ký, đầu tiên ngắn sau đó dài. Tạo cho trẻ hứng thú, gợi ý chủ đề, chọn đề tài, cách viết: 1) viết thành những câu chuyện nhỏ thú vị, không viết điều tẻ nhạt hoặc kể lể dài dòng, 2) có thể chỉ viết một vài câu nhưng phải để cho người đọc hiểu được mình muốn nói gì, 3) câu chuyện dài có thể chia thành nhiều phần và viết trong vài ngày, 4) những chữ chưa biết viết thì để ngắt quãng rồi hỏi/ tra cứu điền vào, 5) viết cách hàng để có chỗ sau này sửa chữa những lỗi sai, 6) viết có tiêu đề sau đó bài viết xoay xung quanh tiêu đề đó, 6) làm quen phương phá viết văn: tả vật, ví von, liên tưởng,  cường điệu..
  • Luyện trẻ tự lập từ nhỏ: khả năng giữ an toàn, nấu nướng
  • Luyện trẻ không được a dua, có ý chí vươn lên trong nghịch cảnh, chấp nhận thử thách mới thành tài
  • Rèn luyện tính cẩn thận: bài tập chép số điện thoại một tay dò số một tay viết trong 1 phút rồi đối chiếu. Nếu còn chỗ sai thì phải luyên thêm 10 phút nữa, nếu 3 lần đúng thì coi như đã hoàn thành. Bài tập tính nhẩm các quân tú lơ khkow xem trong một thời gian nhất định cộng được bao nhiêu quân bài.
  • Đọc sách, viết lại cảm tưởng khi đọc sách: viết về các nhân vật trong sách mà cháu có ấn tượng sâu sắc nhất, tham khảo phần lời mở đầu và lời kết để xem lời bình luận.
  • Luyện cho trẻ thói quen quan sát mỗi lần đi chơi, tham quan.

Trung học:

  • tham gia hoạt động xã hội, hoạt động ngoại ngữ
  • Chuẩn bị đối sách cho độ tuổi” chống đối”: 1) tạo thói quen giao lưu cùng cha mẹ, 2) bồi dưỡng thói quen nghe theo lời nói thật dù khó nghe thông qua các câu chuyện lịch sử, người thật việc thật, 3) luôn giữ bình tĩnh, kể cả trong tranh luộn cũng không ức chế.
  • Cha mẹ cần phải: 1) trao đổi mọi vấn đề với con trên tinh thần bình đẳng, nói chuyện với con như với đồng nghiệp, 2) yêu cầu con nói chuyện với cha mẹ như thầy cô ở trường, 3) trao quyên tự chủ cho con, 4) thừa nhận có sự cách biệt giữa hai thế hệ, cùng tôn trọng lẫn nhau,5) kiên quyết thuyết phục không được nóng nảy vội vàng, 6) phòng bệnh hơn chữa bênh: khuyên bảo từ xa chứ ko phải sự việc xảy ra mới yêu cầu trẻ thế nọ thế kia, 7) thừa nhận cha mẹ không phải lúc nào cũng đúng, khi tranh luận cũng phải xem mình đúng hay sai.
  • phòng ngừa yêu đương sớm từ lúc manh nha: 1) phim ảnh và các loại tiểu thuyết tình yêu chỉ la trò mua vui trong cuộc sống, trò tiêu khiển của những nhà sản xuất muốn kinh doanh, kiếm tiền, 2) trò chơi tình yêu đi vào thì dễ mà rút ra lại khó, 3)không vì bị gán ghép mà tự biến đùa thành thật, giữ khoảng cách đừng để cho người khác hiểu lầm mà mơ mộng hão huyền, 4) yêu đương sớm sẽ ảnh hưởng đến mục đích phấn đấu của cả đời người.
  • tiếp tục phát huy phương pháp học tập tốt: tăng cường khả năng tự học, kỹ năng ghi nhớ một cách có hệ thống, học có trọng điểm, biết cách “lấp lỗ hổng”.

 

 

 

Advertisements
0

Giận

Papa hư papa hư, hôm nay mama giận papa rồi. Sáng nay hai mẹ con bị một phen hú vía, mẹ buồn ói quá trời mà không ói được nên trong người rất khó chịu. Mẹ chưa bao giờ bị vậy, chắc là do hôm qua ăn hải sản ở The Log nên mẹ lo cho con qua trời, mãi buổi trưa  con ngọ nguậy được mẹ mới hết lo đó. Sau đó con và mẹ dẫn cô Ly và cô Chi đi ăn trưa rồi qua chỗ bác Danh. Siêu âm 4D luôn ở phòng khám papa ạ, còn bác sĩ Danh làm mẹ đợi mòn mỏi đến hơn 5h mẹ con con đói qua nên về nhà ăn cháo tiếp sức. Buổi tối mẹ con con quay lại gặp bác Danh, bác khen con phát triển tốt, đúng tuổi.

Cả ngày không thấy papa gọi điện hay nhắn tin hỏi thăm nên mẹ giận đó. Lúc đang đợi bác Danh mới thấy papa gọi, sau khi mama nhắn tin cho papa nên là không được tính nữa. Mẹ biết papa bận họp  buổi chiều nhưng có buổi sáng này, lúc ăn trưa nữa này. Mà thực ra là vì papa không quan tâm nên không có nhớ thôi. Mama buồn vì vậy đó. Một người cha không có kinh nghiệm, chỉ cần có tình thương, có sự quan tâm thì sẽ tìm cách để học hỏi và trở thành một người cha tốt. Nhưng nếu không có sự quan tâm, quyết tâm thì có lẽ chẳng thể hi vọng được gì cả. Cuộc đời luôn cho người ta những lý do, stressed do công việc căng thẳng bận rộn, hay depressed do công ty không được như ý. Nhưng một người quan tâm thì sẽ vượt qua được trở ngại, còn không thì tất cả đều có thể trở thành excuses.

 

 

0

Boy or Girl (Thằng cu hay con hĩm)

2 ngày nữa là đến ngày tái khám của con và mama. Cuối cùng thì papa có muốn biết giới tính của con trước không ạ? Nếu papa muốn biết thì mama phải hỏi lần này hoặc lúc siêu âm 4D (con không biết là ở chỗ bác Danh có siêu âm 4D luôn không hay hai mẹ con phải đi chỗ khác) trong mấy ngày tới vì sau đó con bự rồi sẽ khó nhìn lắm ạ.

Nếu biết trước giới tính của con thì papa và mama sẽ dễ lựa đồ cho con hơn nè, chọn màu xanh hay hồng sẽ rất dễ. Hôm qua mẹ đã tập hợp list các thứ cần phải sắm sửa cho con đấy ạ, papa mà xem sẽ choáng luôn vì nó dài miên man https://drive.google.com/open?id=1rcyFO1i6P5SuWId3O2Q0qowAU56UrJmtlOzjES93-pw. Mama còn choáng nữa là. Mama đang phải lựa lại xem cái nào thật sự cần thiết và cái nào chưa cần, cái gì phải mua và cái gì có thể xin xỏ (mình giờ phải tiết kiệm tăng xin giảm mua đó papa). Thêm nữa, papa và mama cũng tiết kiệm một nửa thời gian nghĩ tên cho con vì chỉ cần nghĩ một tên thôi, chứ không cần hai tên một trai một gái.

Nếu không biết trước giới tính của con thì papa và mama sẽ hết sức hồi hộp và mong chờ giờ phút con chui ra để xem con là thằng cu hay con hĩm. Mọi người trong nhà mình sẽ tha hồ đoán già đoán non (nhất là bác Hạnh và bà nội hihi). Mà mọi người nghe theo lời ông Hạc rồi, nên ai cũng đoán con là con gái, thế là đã giảm một chút ngạc nhiên rồi đúng không papa.

Con chỉ hi vọng là dù con là con gái hay con trai thì papa vẫn yêu con nhiều như thế. Mà con nghe nói nhiều ông bố chiều con gái hơn cả con trai, nếu con là con gái con cũng hi vọng papa vậy đó. Tại sao người ta lại thích con trai nhỉ, ngoài tác dụng làm cháu đít nhôm cúng đường ra thì con trai hổng có hơn gì con gái đúng không papa. Nhà mình thì đã có các anh họ con ở Hải Phòng rồi. Con nghĩ là chẳng qua chắc tại chị Bi đã là con gái rồi nên mọi người mong con là con trai để có trải nghiệm khác thôi đúng không a? Con biết mọi người trong lòng mong vậy thôi chứ thực ra vì lâu lắm rồi nhà mình chưa có con nít nên có con ra đời là vui lắm lắm rồi ạ papa nhỉ.

http://giadinh.vnexpress.net/tin-tuc/to-am/tam-thu-cua-mot-ceo-khi-bi-de-biu-vi-co-2-con-gai-3338123.html hi vọng papa cũng có suy nghĩ giống bác này, con đọc mà nghe rất chí lí đấy ạ.