0

Bố chỉ là bố thôi

Bố ơi, có bài này hay lắm bố đọc tham khảo này. Cái này là bí quyết trở thành COOL DAD rất ngầu và dễ thương của con đó.

 

BỐ LÀ BỐ THÔI
1.
– Cô giáo nói là không thấy con nộp bài về nhà. Bố nhớ là hôm qua con có làm bài mà.
– Vâng, nhưng trước đó cô có bảo, nếu ai không muốn nộp thì thôi bố ạ.
– Thế con làm gì với tờ bài làm ấy?
– Con vo lại và ném.
– Con ném như một cầu thủ ấy à?
– Không, cũng không giống lắm vì nó nhỏ hơn quả bóng bố ạ.

2.
– Cô giáo nói là con đã liên tục làm gẫy cái gọt bút chì.
– Vì con muốn thử xem nó có mài được những viên đá không. Con nghĩ gọt được bút thì chắc sẽ mài được đá.
– Rồi con sẽ làm gì với những viên đá mài ấy?
– Con cho chúng vào bộ sưu tập mũi tên bằng đá của con bố ạ.

3.
– Con kể cho bố nghe về tuần vừa rồi của con đi.
– Bố muốn nghe kể gì ạ? Con thấy chẳng có chuyện gì để kể.
– À thì chuyện con chơi bóng này, chuyện con ngán một món ăn gì đó chẳng hạn hoặc chuyện con để ý đến một bạn nào đó.
– Thế bố có thể bắt đầu từ bố trước được không, có nghĩa là một tuần của bố ấy.
– Được chứ. Nhưng bố sẽ không có chi tiết “để ý” ai đâu nhé. Vì bố phải giữ bí mật. Cũng như con, sẽ có nhiều điều con bí mật với bố.

Mình đã đọc/nghe/xem về những đoạn hội thoại này. Nó giản dị thôi nhưng làm mình cứ nhớ mãi. Vì sao vậy? Vì mình thích cách trò chuyện của những ông bố với đứa con.

Công thức nói chuyện là: Nêu tình huống- chờ con giải thích- nói bông đùa một việc liên quan đến lời giải thích của con. Và có thể sau đó mới là những lời khuyên.

Vậy thôi và đứa trẻ chắc hẳn sẽ tin cậy bố, coi bố là người bạn của mình. Chúng sẽ “bàn mưu” với bố, chúng sẽ rủ bố trong những cuộc chơi. Khi khó khăn, thất bại, chúng sẽ tìm về với bố để mong được nghe những lời an ủi, thành thực, yêu thương.

Nên cần lắm, những cuộc trò chuyện giữa hai bố con.

Nhưng những ông bố thường cũng có nhiều lý do lắm: Bận kiếm tiền; bận quan hệ; và nuôi dạy con là việc của mẹ.

Nhưng trẻ con thì “lạ” lắm, chúng chẳng hiểu những sự “hy sinh” to lớn của bố. Chúng lại “đánh giá cao” những “hy sinh” tí tẹo:

Chúng vui sướng khi thấy bố “hy sinh” không dùng wifi để chơi trò ú tim, công kênh con khắp sân vườn, vào bếp nấu cơm cùng mẹ…
Chúng hân hoan khi thấy bố “hy sinh” cuộc nhậu để xếp hình, đọc sách cho con…
Và chúng hạnh phúc khi thấy bố “hy sinh” cái nóng nảy để ngồi xuống, nhìn vào mắt con và thủ thỉ: Nào, nói cho bố nghe…

Hôm trước mình tình cờ đọc stt của một ông bố, người mà mình rất ngưỡng mộ về trí tuệ, chúc mừng sinh nhật con trai. Trong đó ông bố miêu tả về cậu con trai: lên 5 tuổi, quậy tưng và chưa biết đếm từ 12 đến 19. Nhưng ông bố đó nói: Không sao đâu con, cứ chơi đi đã, từ từ rồi con sẽ biết vì bố chưa thấy một người trưởng thành bình thường nào lại không biết đếm từ 12 đến 19 cả!

Ôi chao, mình tin một cậu bé như vậy sẽ lớn lên “bình tĩnh” và sẽ được tận hưởng những cuộc vui nổ trời cùng bố. Mình tin lắm.

Tuổi thơ của mỗi đứa con qua nhanh như cánh chim bay ngang cửa sổ. Các ông bố chắc chắn sẽ mong muốn tận hưởng những giây phút thần tiên ấy. Để khi con lớn lên, nghĩ về bố của mình, chúng như thấy có “hoa nở trong lòng”. Có gì đó ấm áp, an toàn, tin cậy, mà bố, chính bố, là người có “quyền lực” mang lại cho con. Dù bố, bố chỉ là…bố thôi.

Hoặc có thể rồi con sẽ viết “Những điều con không thích bố” mà đọc xong, cả bố, cả mẹ, cả con đều rớt nước mắt… vì yêu thương.

Advertisements
0

Hú vía

Hai mẹ con con và cả nhà mình vừa trải qua một tuần thật là căng thẳng và hú vía. Hai mẹ con nằm cấp cứu liên tục ở 3 bệnh viện khác nhau, mẹ đau quằn quại còn con trong bụng mẹ sợ ơi là sợ. Thật may mắn cuối cùng các bác sĩ đã tìm ra nguyên nhân và phẫu thuật cho mẹ kịp thời. Mẹ không sợ phẫu thuật mà chỉ sợ phẫu thuật làm ảnh hưởng tới con thôi. Trước khi phẫu thuật khi bác sĩ sản khoa bên Hùng Vương nói về các nguy cơ có thể xảy ra mẹ nước mắt ngắn nước mắt dài luôn nhưng mẹ đâu còn lựa chọn nào khác. Lúc ấy bác Hùng và bà Phương đã giúp lên tinh thần cho mẹ rất nhiều. Khi mẹ tỉnh lại sau phẫu thuật, người đầu tiên mẹ nhìn thấy là papa, papa mặc cái áo thăm bệnh màu da cam này. Mẹ cố gắng hỏi con đâu, con thế nào, papa nói là con vẫn trong bụng mẹ này thế là mẹ yên tâm lịm tiếp…

Được cái sau tuần này mẹ và papa đã có trải nghiệm ở bệnh viện Từ Dũ nên ba mẹ sẽ không bỡ ngỡ nhiều lúc con chui ra nữa nhỉ. Papa và mama tết này không được đi du lịch nhưng đã được nằm khách sạn 5 sao ở bệnh viện Đại Học Y Dược rồi này hihi…

Cám ơn papa và cả nhà đã ở bên cạnh hai mẹ con con và giúp mẹ con con vượt qua thử thách thành công. Con lớn lên chắc sẽ lì đòn lắm đó, được tôi luyện bao nhiêu phen từ trong bụng mẹ rồi mà ạ.